Trường phái lập thể là gì?

Trường phái lập thể là gì?

Một trong những phong trào nghệ thuật có ảnh hưởng nhất của đầu thế kỷ XX và một trong những phong trào vẫn còn là nguồn cảm hứng lớn cho nhiều nghệ sĩ ngày nay là Trường phái lập thể hay còn được gọi là chủ nghĩa lập thể (Cubism). Bạn có thể tự hỏi, chủ nghĩa lập thể là gì, nó đã bắt đầu như thế nào và tại sao nó lại quan trọng như vậy?

NỘI DUNG CHÍNH

Truong Phai Lap The (9)
Khỏa thân trên chiếc ghế bành của Pablo Picasso 1909

Tóm tắt về chủ nghĩa lập thể

Chủ nghĩa lập thể (Chủ nghĩa Cubism) phát triển sau hậu gây sốc của Pablo Picasso năm 1907 Les Demoiselles Keybordvignon trong giai đoạn thử nghiệm nhanh chóng giữa Picasso và Georgers Braque. Dựa trên sự nhấn mạnh của Paul Cezanne về kiến trức cơ bản của hình thức, những nghệ sĩ này đã sử dụng nhiều điểm lợi nhuận để phá vỡ hình ảnh thành các hình dạng hình học. Thay vì hình thức mô hình hóa trong một không gian ảo giác, các hình dược mô tả như là sự sắp xếp động của các khối và mặt phẳng nơi nền và tiền cảnh được hợp nhất.

Phong trào của chủ nghĩa lập thể hầu hết là một trong những đột phá đầu. Nó thách thức miêu tả về không gian, các nghệ sĩ làm việc theo phong cách Cuba đã kết hợp các yếu tố cắt dán và văn hóa đại chúng vào tranh của họ như một trải nghiệm với điêu khắc.

Một số nghệ sĩ đã sử dụng các vật thể và không gian hình học của Picasso và Braque, bao gồm cả Fernand Leger và Juan Gris cùng với những người khác đã thành lập một nhóm gọi là Salon Cubists.

Quá trình hình thành trường phái lập thể

Trước hết, chủ nghĩa lập thể (Chủ nghĩa Cubism) đánh dấu một bước ngoặt lớn trong toàn bộ sự phát triển của nghệ thuật hiện đại. Nó được ghi nhận vì đã mở đường cho sự trừu tượng thuần túy thống trị nghệ thuật phương Tây trong 50 năm tới. Nó truyền cảm hứng cho các phong trào trong tương lai bao gồm chủ nghĩa vị lai, chủ nghĩa cấu trúc, Dada và chủ nghĩa siêu thực.

Ảnh hưởng của nó được cảm nhận trong lĩnh vực văn học, đáng chú ý nhất là trong các tác phẩm của Gertrude, Jame Joyce và Wolliam Faulkner. Những người đã áp dụng nguyên tắc trừu tượng, lặp đi lặp lại và sử dụng nhiều người kể chuyện. và, trong âm nhạc, nhà soạn nhạc Igor Stravinsky đã ghi nhận chủ nghĩa lập thể vì đã có tác động đến công việc của ông.

Chu Nghia Lap The (13)
Sơn dầu trên vải của Georges Braque 1908

Thuật ngữ này được sử dụng rộng rãi kết hợp với nhiều loại hình nghệ thuật được sản xuất tại Paris (Montmartre, Montparnasse và Puteaux) trong những năm 1910 và kéo dài đến những năm 1920.

Chủ nghĩa Cubism được tiên phong bởi Pablo Picasso và Georges Braque, cùng với Jean Metzinger, Albert Gleizes, Robert Delaunay, Henri Le Fauconnier, Fernand Léger và Juan Gris.

Các tác phẩm cuối của đại diện Paul về hình thức ba chiều được ghi nhận là những ảnh hưởng chính dẫn đến chủ nghĩa lập thể.

Nhà phê bình nghệ thuật người Pháp Louis Vauxcelles đã đặt ra thuật ngữ chủ nghĩa lập thể sau khi nhìn thấy những phong cảnh mà Braque đã vẽ vào năm 1908 tại đầm lầy trong cuộc thi của Cézanne. Bức tranh Le viaduc de benstaque ở trên là một trong những bức tranh đó. Vauxcelles gọi là các dạng hình học trong tác phẩm được trừu tượng hóa cao các khối.

Ngoài ra, những ảnh hưởng khác đối với chủ nghĩa lậ thể sớm được liên kết với chủ nghĩa nguyên thủy và các nguồn không phải phương Tây.

Chu Nghia Lap The (5)
Chai, phấn, than, cắt dán, giấy của Georges Braque

Trong các tác phẩm của người Cuba đã bác bỏ quan niệm kế thừa rằng nghệ thuật nên sao chép tự nhiên, hoặc các nghệ sĩ nên áp dụng các kỹ thuật truyền thống về phối cảnh, mô hình hóa và báo trước. Họ tháo dỡ phối cảnh truyền thống và mô hình hóa trong vòng để nhấn mạnh mặt phẳng hình ảnh hai chiều.

Họ thu nhỏ và bẻ gãy những vật thể dể chúng trở thành dạng hình học và sau đó sắp xếp chúng trong một không gian mới. Họ cũng sử dụng nhiều điểm thuận lợi hoặc tương phản.

Bằng cách thực hiện biện pháp này, họ đã phá hủy ảo tưởng truyền thống của người Viking trong hội họa và thay đổi hoàn toàn cách chúng ta nhìn thế giới.

Chu Nghia Lap The (10)
Lê và nho trên bàn của Juan Gris 1913

Không giống như Picasso và Braque, những tác phẩm của người Cuba thực sự đơn sắc, Juan Gris được biết đến với bức tranh với màu sắc hài hòa tươi sáng trong những kết hợp lạ, táo bạo theo cách của người bạn Matisse.

Ông vẽ theo phong cách chủ nghĩa lập thể phân tích, một thuật ngữ mà sau này ông tự đặt ra. Năm 1913, ông bắt đầu quá trình chuyển đổi sang chủ nghĩa lập thể tổng hợp, với việc sử dụng rộng rãi Papier Colle hoặc cắt dán.

Điều quan trọng cần lưu ý là Picasso và Braque cũng giới thiệu ảnh ghép của người Cuba như một hình thức nghệ thuật hiện đại mới quan trọng. Nguồn gốc của ảnh ghép có thể được bắt nguồn từ hàng trăm năm, nhưng kỹ thuật này đã tạo ra sự xuất hiện trở lại đầy kịch tính như một hình thức nghệ thuật mới lạ của những nghệ sĩ này. Họ đã sử dụng những mảnh vỡ của văn hóa đại chúng được sản xuất hàng loạt vào hình ảnh, do đó thay đổi định nghĩa về nghệ thuật.

Truong Phai Lap The (6)
Sáng tác (máy đánh chữ) của Feranad Leger 1881

Một nghệ sĩ khác trong phòng trào lập thể Fernand Leger. Năm 1911, ủy ban treo của Salon des Independants đã tập hợp các họa sĩ được xác đinh là “người lập thể”. Leger cùng với Metzinger, Albert Gleizes, Le Fauconnier, Robert Delaunay và Fernand Léger chịu trách nghiệm tiết lộ chủ nghĩa lập thể trước công chúng lần đầu tiên với tư cách một nhóm có tổ chức.

Ý tưởng và thành tựu quan trọng

Nhiều nghệ sĩ đã bỏ đi những bối cảnh vốn đã được sử dụng để miêu tả không gian từ thời phục hưng và họ cũng quay lưng lại với mô hình thực tế của các nhân vật.

Người theo trường phái lập thể khám phá hình thức mở, xuyên qua các hình và vật thể bằng cách cho không gian chảy qua chúng, trộn nền và tiền cảnh và hiển thị các vật thể từ nhiều góc độ khác nhau. Một số nhà sử học đã lập luận rằng những đổi mới này đại diện cho một phản ứng đối vớ trải nghiệm thay đổi của không gian, chuyển động và thời gian trong thế giới hiện đại. Giai đoạn đầu tiên của phong trào này được gọi là chủ nghĩa lập thể phân tích.

Trong giai đoạn thứ hai của chủ nghĩa lập thể, các nhà thực hành chủ nghĩa lập thể tổng hợp đã khám phá việc sử dụng các vật liệu phi nghệ thuật làm dấu hiệu trừu tượng. Việc họ sử dụng tờ báo sẽ khiến các nhà sử học sau này lập luận rằng, thay vì quan tâm đến tất cả bằng hình thức, các nghệ sĩ cũng nhận thức sâu sắc về các sự kiện hiện tại, đặc biệt là thế chiến thứ nhất.

Chủ nghĩa lập thể đã mở đường cho nghệ thuật phi đại diện bằng cách nhấn mạnh mới vào sự thống nhất giữa một cảnh được miêu tả và bề mặt của bức tranh. Những thí nghiệm này sẽ được thực hiện bởi những người như Piet Mondrian, người tiếp tục khám phá việc sử dụng lưới điện, hệ thống ký hiệu trừu tượng và không gian nông.

Những nghệ sĩ quan trọng

Pablo Picasso

Chu Nghia Lap The (8)
Les Demoisellesochevignon (1907)

Bức tranh Les Demoisellesochevignon (1907) đã gây sốc ngay cả với những người bạn nghệ sĩ gần nhất của ông cả về nội dụng lẫn thử nghiệm chính thức. Chủ đề của người phụ nữ khỏa thân không phải là bất thường nhưng thực tế là Picasso vẽ phụ nữ mại dâm trong các tư thế tình dục mạnh mẽ. Tính dục trắng trợn của họ được nâng cao nhờ ảnh hưởng của Picasso từ nghệ thuật phi phương Tây. Điều đó thể hiện rõ nhất trên khuôn mặt người phụ nữ, nó biểu hiện như một tấm mặt nạ. Mà ở đó cho thấy tình dục của họ không những mãnh liệt mà còn nguyên thủy.

Các yếu tố chính thức khác thường của bức tranh cũng là một phần của giá trị sốc của nó. Picasso từ bỏ ảo tưởng phục hưng về ba chiều, thay vào đó trình bày một mặt phẳng hình ảnh phẳng hoàn toàn phá vỡ các mảnh hình học. Ví dụ cơ thể người phụ nữ đứng ở trung tâm bao gồm các góc và cạnh sắc. Cả tấm vải quấn quanh thân dưới của cô và chính cơ thể cô được chú ý nhưng không gian xung quanh kể cả phía trước hay sau đều quan trọng như nhau.

Bức tranh được cho là vô đạo đức khi cuối cùng nó được trưng bày trước công chúng vào năm 1916. Braque là một trong số ít họa sĩ đã nghiên cứu nó một cách chăm chú vào năm 1907, cũng chính từ đó mới có sự hợp tác của ông với Picasso. Bởi vì nó dự đoán một số đặc điểm của chủ nghĩa lập thể, Les Demoiselles được xem là nguyên sinh hay tiền đề lập thể.

Georges Braque

Truong Phai Lap The (7)
Houses at L’Estaque (1908)

Trong bức tranh “Những ngôi nhà tại Kumstaque” (1908) của Braqure cho thấy ảnh hưởng của Les Demoiselles của Picasso năm trước và tác phẩm của Paul Cezanne. Từ Cezanne, ông đã điều chỉnh cachs vẻ đơn hướng, đồng nhất và khoảng cách bằng phẳng. Trong khi từ Picasso, anh ta đã đơn giản hóa triệt để hình thức và sử dụng các hình dạng hình học để xác định các đối tượng. Chẳng hạn, không có đường chân trời và không sử dụng bóng râm truyền thống để thêm chiều sâu cho các vật thể, để các ngôi nhà và cảnh quan dường như trùng nhau và chiếm phần tiền cảnh của mặt phẳng hình ảnh.

Nhìn chung, tác phẩm này đã thể hiện rõ lòng trung thành của ông đối với các thí nghiệm của Picasso và họ đã cùng nhau hợp tác.

Chu Nghia Lap The (2)

Đến năm 1909, Picasso và Braque đã hợp tác vẽ phần lớn các cảnh nội thất bao gôm các tài liệu tham khảo về âm nhạc, chẳng hạn như nhạc cụ hoặc nhạc. Trong ví dụ đầu tiên của chủ nghĩa lập thể phân tích, Braque đã thử nghiệm thêm với khoảng cách nông bằng cách giảm bảng màu thành nâu trùn tính và xám để làm phẳng thêm không gian.

Tác phẩm cho thấy sự nổ lực của Braque để cho thấy cùng một mục nhưng từ các quan điểm khác nhau. Một số bóng được sử dụng để tạo ấn tượng về bức phù điêu với các dạng hình học khác nhau như chồng lên nhau. Các nhạc cụ như Guitar, violin và clarinet xuất hiện thường xuyên trong các bức tranh của người Cuba, đặc biệt là trong các tác phẩm của Braque, người được đào tạo như một nhạc sĩ. Bằng cách dựa vào chủ đề lặp đi lặp lại như vậy.

Sonia Delaunay và Robert Delaunay với chủ nghĩa lập thể Orphic Cub

Chu Nghia Lap The (11)
Tranh sơn dầu của Sonia Delaunay trong nhà phê bình nghệ thuật phong cách Guillaume Apollnaure được gọi là chủ nghĩa lập thể của Orphic hay chủ nghĩa mồ côi

Sonia và Robert được biết đến với việc tạo ra mối quan hệ giữa màu sắc và hình thức, sự tồn tại đồng thời của nhiều thực tại trong các tác phẩm của họ. Họ khéo léo đặt tên cho phong cách của họ là Sim Simultanism. Trong cuộc triển lãm nghệ thuật của họ, nhà phê bình nghệ thuật Guillaume Apollinaire đã đặt tên cho phong cách mới này là Orphic Cubism, hay Or Orphism. Bức tranh của các nhạc sĩ Flamenco của Sonia là một ví dụ về phong cách này.

Những tác phẩm thuộc trường phái lập thể kinh điển

Trên đây là tổng quan về trường phái lập thể và giai đoạn hình thành phát triển. Hy vọng bạn sẽ thích những thông tin chúng tôi đã chia sẻ hôm nay.

Tài liệu tham khảo: Wikipedia

Xếp hạng

Đánh giá trung bình 5 / 5. Số lượt vote: 3

Tặng 5 năm khích lệ người viết

Chia sẻ bài viết:

Để lại bình luận

Email của bạn được bảo vệ an toàn